MỘT VÀI ĐẶC ĐIỂM CỦA MỘT HỆ THỐNG GIÁO DỤC TỐT: BÀI HỌC TỪ THỰC TIỄN Ở ẤN ĐỘ

CONTOURS OF A GOOD EDUCATIONAL SYSTEM: LESSONS FROM THE GOOD PRACTICES IN INDIA
Tác giả: TS. Noor Ahmad Baba,

Tóm tắt:

Để cho một chính sách giáo dục có kết quả, thì nó cần phải được đặt ở trong mối quan hệ với ngữ cảnh khách quan của nó và có thể đáp ứng yêu cầu xã hội, văn hoá, kinh tế, chính trị và tâm lý trong hoàn cảnh nhất định. Vì vậy, bất kỳ chính sách nào như vậy mà được xây dựng trong ngữ cảnh trừu tượng hoặc trong một môi trường xã hội khác biệt thì không thể đáp ứng các đặc trưng yêu cầu chủ quan của nó. Nó là như thế bởi vì không có hai tình huống xã hội có thể giống hệt nhau. Tuy nhiên, trong khi thừa nhận sự khác biệt, vẫn có thể học hỏi từ kinh nghiệm và thực tiễn tốt nhất của nhau. Chủ đề của bài báo sẽ được thảo luận từ quan điểm này. Mặc dù có sự khác nhau về quy mô và các định hướng chính trị xã hội giữa Ấn Độ và Việt Nam nhưng vẫn có cơ hội để cả hai quốc gia được hưởng lợi từ những kinh nghiệm của nhau về phương diện mục tiêu, động lực thúc đẩy giáo dục và các loại hình đào tạo. Mục tiêu chính sách giáo dục của Ấn Độ trong những năm gần đây là phổ cập giáo dục tiểu học. Chính phủ đã quy định quyền được giáo dục là cơ chế hỗ trợ phổ cập giáo dục. Điều này có liên quan đến tất cả các xã hội đang phát triển bao gồm Việt Nam. Để nâng cao vị thế cho người dân, phổ cập giáo dục sẽ có ý nghĩa to lớn đối với sự phát triển của con người trong bất kỳ xã hội nào. Những thiếu sót nếu có ở cấp bậc này phải được các chính phủ khắc phục bằng các biện pháp đặc biệt. Giáo dục từ độ tuổi 5/6 đến 11/12 và sau đó đến 14 tuổi phải được đảm bảo và tạo điều kiện nếu một xã hội cần được nâng cao và trao quyền về mặt xã hội, giáo dục và kinh tế. Giáo dục ở cấp độ này phải là phổ cập, không hà khắc được thực hiện thông qua phương pháp chơi và trong một bầu không khí thân thiện. Giáo dục ở cấp bậc này phải nhằm mục đích phát triển đa chiều cho một đứa trẻ về mặt văn hoá, tâm lý và xã hội. Loại hình giáo dục này sẽ giúp các xã hội hình thành một ngôi nhà cần thiết cho cộng đồng thịnh vượng, lành mạnh, được trao quyền xã hội và chính trị. Các giáo viên ở cấp bậc này phải được đào tạo và động viên đặc biệt bằng cách nâng cao vị thế xã hội của họ và trả lương cao hơn để họ theo giữ bậc giáo dục này. Bậc giáo dục trung học tập trung vào đào tạo phát triển kỹ năng và khoa học cơ bản cho học sinh và tập trung một ít vào chuyên môn ban đầu. Bậc giáo dục này bao gồm nhóm tuổi từ 14 đến 18. Phần lớn lực lượng lao động mà nền kinh tế thịnh vượng lành mạnh cần thì phải được học ở bậc này. Tiếp theo cấp bậc này là việc đào tạo và giáo dục chuyên biệt hơn cho giai đoạn thứ ba để tiếp nối nền tảng cho sinh viên trong các lĩnh vực chuyên môn tương ứng cho tất cả các dịch vụ cao hơn, mà giáo viên ở các cấp bậc khác nhau phải trải qua ba đến bốn năm. Về mặt bản chất và mục tiêu, có sự khác biệt quan trọng giữa giáo dục ở bậc thấp và bậc cao hơn. Ngoài việc mang lại sự tinh tế về văn hoá, quyền xã hội trong một con người, một trong những mục tiêu chính của giáo dục đến bậc trung trên toàn cầu là truyền đạt kiến thức và kỹ năng để chuẩn bị cho ứng cử viên đáp ứng các dịch vụ và các công việc chuyên môn cần thiết trong một xã hội, đặc biệt là trong mối quan hệ với các hoạt động kinh tế dựa vào kỹ năng. Đó là lý do tại sao bậc trung (cử nhân hoặc tương đương) trong lĩnh vực liên quan là yêu cầu cấp thiết cho hầu hết các công việc ở vị trí trung và cao. Ví dụ như điều kiện đủ để làm công tác hành chính cao nhất ở Ấn Độ là tốt nghiệp đại học. Giáo dục đại học, đặc biệt ở cấp độ của các trường đại học, truyền đạt kiến thức không chỉ đơn thuần là để chuẩn bị cho công việc mà còn chuẩn bị cho người học tạo ra những kiến thức mới bằng đào tạo phục vụ chuyên môn học thuật và nghiên cứu khoa học, y học, kỹ thuật, khoa học xã hội và các chuyên ngành khác.

Từ khóa: hệ thống giáo dục; thực tiễn ở Ấn Độ; giáo dục; chính sách; Việt Nam.

Abstract:

For any educational policy to be successful it is necessary that it evolves in relation to its own objective context and is able to address social, cultural, economic, political and psychological requirements in the given situation. Therefore, any such policy developed in abstraction or in a different social setting cannot meet the specificities of its subjective requirements. It is so as no two social situations can be identical. However, while recognising differences, there is always scope to learn from each other's experiences and best practices. It is with this perspective that the theme of this presentation is dealt with. In spite of variations of size and socio political orientations between India and Vietnam there is scope for benefiting from each other's experiences in the realm of educational objectives, motivation and trainings. The objective of the Indian educational policy in recent years has been universal access to primary education. The Government has provided for right to education as mechanism of facilitating the universal access to education. This has to have relevance to all developing societies including Vietnam. For empowering a people ensured universal education will have tremendous relevance for human development in any society. The deficiencies if any at this level have to be met by special measures by Governments. Education from the age of 5/6 to the age of 11/12 and then to 14 has to be universally ensured and facilitated if a society has to be uplifted and empowered socially, educationally, and economically. The education at this level should be universal, non-repressive provided through play way method and in a friendly enabling atmosphere. This level education has to aim at multidimensional development of a child in cultural, psychological and social terms. This kind of education will help societies to develop a necessary edifice for prosperous, healthy, socially and politically empowered community. The teachers at this level are to be specially trained and motivated by adding to their social stature, and paying them better salary for their retention at this level of education setup. The secondary level of education focuses on skill development training and basic sciences among the students with some focus on initial level specialisation. This level of education covers the age group from 14 to 18. The much of the workforce that a healthy prosperous economy requires should be prepared at this level. This follows somewhat more specialised training and education for a third phase to further grounding the student in their respective areas of specialisation for all the superior services, teachers at various levels that can go for up to three to four years. In terms of their nature and objective there is a vital difference between lower and higher levels of education. In addition to bringing cultural refinement, social empowerment within a person, one of the main objectives of education up to the middle level globally is to impart knowledge and skill to prepare candidates for specialised services and assignments that are needed within a society, particularly in relation to skill based economic activities. That is why world-over up to middle (bachelors or equivalent) level of education in the relevant field is sufficient requirement for most of the middle and high ranked jobs. For example eligibility for highest administrative services in India is simple graduation. Higher education, particularly at the level of the universities, is not just to impart knowledge meant merely for preparing people for jobs but to prepare them for generating new knowledge by using their services for specialized academics and research assignments in sciences, medicine, engineering, social sciences and other academic disciplines.

Keywords: educational system; practices in India; education; policy; Vietnam.

Các bài báo khác của tác giả được đăng trên tạp chí

Số thứ tự Bài báo Tạp chí Trang Ngày đăng